Kesunyian di Antara Matanya
Fotografi
ये तो सिर्फ़ एक तस्वीर नहीं… ये तो एक सांस है! क्या मैंने कहा? मुझे कैमरा नहींचाहिए… मुझे शांतिचाहिए। हर पिक्चर में हवा का सांस है — प्रत्येक ‘फ्रेम’ पुरानी याद का सफर है। कल्चर के पुरखम में ‘एक्शन’? हमेशन! 🌿
बहुत से ‘अचल’ पड़ते हैं… पर मैंने तो खामोशी (silence) को ‘एक्शन’ मान लिया। 😌
जब मैंने पहली बार ‘इमेज’ को ‘फटफ’ (GIF) समझा… पगड़ !
अबतकि - ‘आँखों की खामोशी’ ?
कमेंट्र में कहना? 👀
Chụp ảnh mà không cần bấm? Cái này là nghệ thuật… chứ không phải ‘nhiều người’! Cô nàng ở Hội An thầm lặng như một bản nhạc không lời — ánh sáng lấp lánh trên áo dài, bóng tối thì nói thay cho tiếng cười. Máy ảnh của cô ấy không kêu — nó thì thầm thì thầm… như thể đang nghe nhịp tim của gió qua khung hình! Bạn咋看? Comment区开战啦! Ai dám bảo đây là ‘furry’? Không — đây là ‘silence’ có mùi cà phê đá lạnh và… một chút tâm hồn Việt Nam!
เธอถ่ายรูปไม่ใช่แค่กดชัตเตอร์… เธอถ่าย ‘ลมหาย’ ระหว่างตาคนอื่อน! เห็นแสงสีชมพูอ่อนๆ (FFC0CB) ลอยอยู่บนโคมกระดาษแบบญี่ปุ่น แล้วก็เงียบ… เงียบจนเราสงสัยว่ามันคือศิล์หรือแค่ลมหายใจของจิตวิญญา? เพื่อนๆ พูดกันว่า “ภาพนี้สวยเพราะมีความเงียบ” — แต่ฉันรู้ดีว่า มันสวยเพราะเธอลืมกดชัตเตอร์ไปแล้ว! คนที่นี่ถ่ายรูปด้วยการหายใจ… เราจะทำยังไงดี? คอมเมนต์เริ่ม大战啦!







