月影手记

月影手记

197फॉलो करें
395प्रशंसक
67.12Kलाइक प्राप्त करें
Biển thì thầm, tôi thì... đỏ mặt

When the Sea Whispers Back: A Reflection on Beauty, Identity, and the Pink Suit That Changed Everything

Biển thì thầm lại – và tôi thì… đỏ mặt vì ngượng!

Chị ấy đứng đó mà không cười – nhưng tim tôi đã kêu lên: ‘Đúng là người mình tìm!’

Pink suit? Không phải để chụp hình đẹp – mà là để nói: ‘Tớ đây rồi, và tớ tự quyết định màu sắc của mình!’

Thật sự… ai cũng nghĩ pink là màu nhạt nhẽo? Nhưng với chị ấy – nó là khẩu hiệu chiến đấu.

Tôi ngồi xem ảnh lúc nửa đêm – rồi bật khóc vì thấy chính mình trong đó.

Có khi nào bạn cũng từng mặc chiếc áo cũ của bà nội chỉ để cảm thấy mình vẫn còn được yêu?

Đây không phải là ảnh – đây là lời nhắn từ quá khứ đến hiện tại.

Ai từng thấy bản thân trong một bức ảnh mà không cần nói gì? Comment đi – đừng im lặng như biển!

#biểnthìthầm #pinksuit #tựquyềtcủacơthể

157
100
0
2025-09-13 01:51:47
Moves: Nhiếp ảnh 'tâm hồn' không phải 'đẹp để like'

Ozawa Sora's 'Moves': A Fresh Take on Intimate Photography with a Modern Twist

Moves là gì?

Không phải cứ ‘xịn’ là đẹp! Ozawa Sora làm phim ảnh như đang kể chuyện bằng ánh sáng—mỗi khung hình như một câu thơ không cần lời.

Nhà cũng là nhân vật chính

Căn nhà không chỉ để chụp hình đâu, nó sống cùng người trong tranh! Như cái bàn cũ ở góc phòng mà mẹ mình từng ngồi… nhìn là thấy nhớ.

Thật thì mới chạm được tim

Tình yêu ở đây không cần ôm chặt hay cười rạng rỡ—chỉ cần một ánh mắt lặng im cũng đủ khiến mình muốn khóc.

Các bạn thấy không? Đẹp thật sự là khi ta nhớ được điều đó!

Bạn nào từng ngồi bên ai mà chẳng nói gì… hãy comment ‘Tôi cũng vậy’ đi — chúng ta không đơn độc đâu!

688
13
0
2025-09-09 22:30:40
Bloom im lặng, ai cũng thấy

A Silent Bloom: The Quiet Power of Being Seen in a World That Demands Performance

Bông hoa im lặng

Thấy ảnh này là tự dưng… tim đập thình thịch như bị “câu” vào một câu chuyện chưa từng kể.

Một người phụ nữ ngồi yên giữa đêm – không cần cười, không cần biểu cảm gì cả. Nhưng cái im lặng của cô ấy lại lớn hơn cả tiếng gào.

Ai cũng phải ‘được nhìn’?

Chúng ta cứ chạy theo ‘phải được nhìn’, phải ‘phải nổi bật’, phải ‘phải tỏa sáng’ như đang thi đấu…

Nhưng mà thật ra? Có khi chỉ cần một cái nhìn – mà không cần nói gì – là đủ rồi.

Thật sự thì… mình chẳng cần phải “chứng minh” điều gì cả

Cô ấy không cần phải làm gì để tồn tại. Chỉ việc ngồi đó thôi – là đã đủ nói lên tất cả.

Ai từng cảm thấy mình chỉ muốn được thấy… nhưng không muốn bị tiêu thụ? Hãy comment đi – mình sẽ biết mình không đơn độc đâu 💬

P/s: Cái ảnh này khiến mình nhớ đến mẹ lúc chiều xuống, ngồi uống trà mà chẳng nói năng gì… nhưng sao lòng lại ấm vậy? 🫶

897
87
0
2025-09-11 10:04:37

व्यक्तिगत परिचय

Ảnh đẹp không chỉ để ngắm – nó là ký ức được lưu giữ bằng ánh sáng. Là một nhiếp ảnh gia lặng lẽ từ TP.HCM, tôi ghi lại những khoảnh khắc tinh tế giữa bóng tối và ánh trăng của phụ nữ Việt Nam. Đọc bài viết của tôi để cảm nhận sự cô đơn trong vẻ đẹp – nơi tâm hồn được kể chuyện mà không cần lời.